喜晴

宋代 曾鞏
天晴萬里無纖風,江平水面磨青銅。 光華逸發萬物上,精氣夐與扶桑通。 我行江漢道苦惡,十步九折遺西東。 況遭積雨駕高浪,沙翻石走相撞舂。 操舟眾工立噤{瘴章換辛},濕櫓鑽火磨星紅。 荒蹊成瀦尺寸礙,永日四望無人蹤。 一時得意數蛙黽,鳴躍振踞泥塗中。 陰消陽勝有先兆,宇宙丹翠含沖融。 今晨霾噎一掃蕩,義和徐行驅六龍。 眼明意豁萬事快,預喜來年麰麥豐。
tiān qíng wàn xiān fēng   jiāng píng shuǐ miàn qīng tóng  
guāng huá wàn shàng   jīng xiòng sāng tōng  
xíng jiāng hàn dào è   shí jiǔ zhé 西 dōng  
kuàng zāo jià gāo làng   shā fān shí zǒu xiàng zhuàng chōng  
cāo zhōu zhòng gōng jìn   { zhàng zhāng huàn xīn   }   shī zuān huǒ xīng hóng  
huāng chéng zhū chǐ cùn ài   yǒng wàng rén zōng  
shí shù miǎn   míng yuè zhèn zhōng  
yīn xiāo yáng shèng yǒu xiān zhào   zhòu dān cuì hán chōng róng  
jīn chén mái sǎo dàng   xíng liù lóng  
yǎn míng huō wàn shì kuài   lái nián móu mài fēng