喜晴

宋代 潘牥
久雨淋漓天亦厭,一聲霹靂洗層陰。 青山愁似故人面,初日明如烈士心。 掃石安排朝曬藥,約僧準備晚聽琴。 清宵那更當三五,剩把金樽對月斟。
jiǔ lín tiān yàn   shēng céng yīn
qīng shān chóu shì rén miàn   chū míng liè shì xīn
sǎo shí ān pái cháo shài yào   yuē sēng zhǔn bèi wǎn tīng qín
qīng xiāo gèng dāng sān   shèng jīn zūn duì yuè zhēn