西平樂

清代 陳洵
戲鼓春流,繡旗花影,飛夢驟落江空。閒宇飄梭,去塵拋錦,池台迤邐薰風。 看鏡俯文禽自舞,香繞紅衣漸密,涓涓剩水,天涯舊節還逢。 誰訊青蛾皓齒,年少事、念我已成翁。 楚庭人往,沉湘恨遠,泉客綃成,樓市空濛。休更憶、招魂弟子,懷古遷臣,坐嘆蛟腥未洗,漁宿頻驚,何處菰蘆世外蹤。 凝望渡頭,腴梅細雨,炊黍孤煙,畫裡行人,正倚風光,傷心故國重重。
chūn liú   xiù huā yǐng   fēi mèng zhòu luò jiāng kōng xián piāo suō   chén pāo jǐn chí   tái xūn fēng    
kàn jìng wén qín   xiāng rào hóng jiàn   juān juān shèng shuǐ   tiān jiù jié hái féng  
shuí xùn qīng é hào chǐ   nián shào shì niàn chéng wēng    
chǔ tíng rén wǎng   chén xiāng hèn yuǎn   quán xiāo chéng   lóu shì kōng méng xiū gèng zhāo hún huái   qiān chén zuò tàn   jiāo xīng wèi   pín jīng 宿 chǔ   shì wài zōng      
níng wàng tóu   méi   chuī shǔ yān   huà xíng rén   zhèng fēng guāng   shāng xīn guó chóng chóng