新竹

唐代 韓愈
筍添南階竹,日日成清閟.縹節已儲霜,黃苞猶掩翠。 出欄抽五六,當戶羅三四。高標陵秋嚴,貞色奪春媚。 稀生巧補林,並出疑爭地。縱橫乍依行,爛熳忽無次。 風枝未飄吹,露粉先涵淚。何人可攜玩,清景空瞪視。
sǔn tiān nán jiē zhú   chéng qīng   . piǎo jié chǔ shuāng   huáng bāo yóu yǎn cuì
chū lán chōu liù   dàng luó sān gāo biāo líng qiū yán   zhēn duó chūn mèi
shēng qiǎo lín   bìng chū zhēng zòng héng zhà xíng   làn màn
fēng zhī wèi piāo chuī   fěn xiān hán lèi rén xié wán   qīng jǐng kōng dèng shì