新寨餞南歸客

宋代 黃庭堅
初更月蝕缺半璧,三更北風雪平屋。 夜寒置酒送歸客,長歌燕雁燈前落。 故園無書已十月,目極千里雲水隔。 客方有行乃未已,歸且經予江上宅。 比鄰諸老應相問,為道於今不如昔。 新知翻手覆手閒,故人江南與江北。 有時日高天氣清,炙背南軒把書策。 可憐斯人巧言語,今已埋沒黃土陌。 乃知生前傾意氣,不用身後書竹帛。 往在江南最少年,萬事過眼如鳥翼。 夜行南山看射虎,失腳墜入崖底黑。 卻攀荊棘上平田,何曾悔念身可惜。 辭家上馬不反顧,談笑據鞍似無敵。 邇來多病足憂虞,平地進寸退數尺。 意氣索然成老翁,所有鬢髮猶未白。 閒居為婦執薪爨,宿處野人爭臥席。 昔壯今衰殆不如,吾恐未必不為福。 寄聲諸老善自愛,客行努力更強食。 門前種柳今幾長,戒兒勿令打鸂鶒。 春晚歸來躑躅間,為公置酒臨江閣。
chū gēng yuè shí quē bàn   sān gēng běi fēng xuě píng
hán zhì jiǔ sòng guī   cháng yàn yàn dēng qián luò
yuán shū shí yuè   qiān yún shuǐ
fāng yǒu xíng nǎi wèi   guī qiě jīng jiāng shàng zhái
lín zhū lǎo yīng xiāng wèn   wéi dào jīn
xīn zhī fān shǒu shǒu xián   rén jiāng nán jiāng běi
yǒu shí gāo tiān qīng   zhì bèi nán xuān shū
lián rén qiǎo yán   jīn mái huáng
nǎi zhī shēng qián qīng   yòng shēn hòu shū zhú
wǎng zài jiāng nán zuì shào nián   wàn shì guò yǎn niǎo
xíng nán shān kàn shè   shī jiǎo zhuì hēi
què pān jīng shàng píng tián   zēng huǐ niàn shēn
jiā shàng fǎn   tán xiào ān shì
ěr lái duō bìng yōu   píng jìn cùn tuì 退 shù chǐ
suǒ rán chéng lǎo wēng   suǒ yǒu bìn yóu wèi bái
xián wèi zhí xīn cuàn   宿 chù rén zhēng
zhuàng jīn shuāi dài   kǒng wèi wéi
shēng zhū lǎo shàn ài   xíng gèng qiáng shí
mén qián zhǒng liǔ jīn zhǎng   jiè ér lìng chì
chūn wǎn guī lái zhí zhú jiān   wèi gōng zhì jiǔ lín jiāng