新移瑞香舊曾作文忘之因今追憶去

宋代 葉適
一株當三春,名花不易得。 百年等尋丈,不博千乘國。 野人三十本,強賣青銅百。 應憐跗蘤為薪米迫。移栽向明陽, 妃媛儼行列。土膏合根性, 功用成宿昔。除香出淺紫, 泣露輕脈脈。含愁欲誰訴, 折去情更惜。方求蔽芾陰, 未受搔擢厄。嗟余自羈旅, 何以慰新客。殷勤深夜來, 少待山月白。
zhū dāng sān chūn   míng huā  
bǎi nián děng xún zhàng   qiān shèng guó  
rén sān shí běn   qiáng mài qīng tóng bǎi  
yīng lián huā wéi xīn zāi xiàng míng yáng    
fēi yuàn yǎn háng liè gāo gēn xìng    
gōng yòng chéng xiǔ 宿 chú xiāng chū qiǎn    
qīng hán chóu shuí    
zhé qíng gèng fāng qiú fèi yīn    
wèi shòu sāo zhuó è jiē    
wèi xīn yīn qín shēn lái    
shǎo dài shān yuè bái