新雁過妝樓 西湖見倚樓者

清代 吳綺
水蘸鵝黃。蘇堤畔、垂楊盡染波光。畫簾青粉,剛靠宋玉東牆。 小閣亭亭人獨立,碧闌紅袖倚斜陽。無言處,低眸掠鬢,似有思量。 知他因何獨自,向杏花影里,盡意淒涼。不疑客在,蘭葉艇上端詳。 晴湖巧開一鏡,便照出、青蛾雙黛長。尋春去,怕綠蔭成幄、難比伊行。
shuǐ zhàn é huáng pàn chuí yáng jǐn rǎn guāng huà lián qīng fěn gāng kào sòng   dōng qiáng        
xiǎo tíng tíng rén   lán hóng xiù xié yáng yán chù   móu lüè bìn shì   yǒu liáng    
zhī yīn   xiàng xìng huā yǐng   jìn liáng zài lán   tǐng shàng duān xiáng    
qíng qiǎo kāi jìng   biàn 便 zhào chū qīng é shuāng dài zhǎng xún chūn   yìn chéng nán xíng