新梧

宋代 潘良貴
殘春始抽芽,首夏已敷綠。 空枝變繁陰,造物信神速。 童童覆短牆,密密連深竹。 扶疏團爽氣,秀整厭群木。 鳴琴音下上,和雅奏琴築。 亭年影途清,吾亦愛吾屋。 身閒百憂無,意適萬事足。 此樂何以酬,床頭酒方熟。
cán chūn shǐ chōu   shǒu xià  
kōng zhī biàn fán yīn   zào xìn shén  
tóng tóng duǎn qiáng   lián shēn zhú  
shū tuán shuǎng   xiù zhěng yàn qún  
míng qín yīn xià shàng   zòu qín zhù  
tíng nián yǐng qīng   ài  
shēn xián bǎi yōu   shì wàn shì  
chóu   chuáng tóu jiǔ fāng shú