惜奴嬌·山染青螺縹渺

宋代 巫山神女
山染青螺縹渺,人間難陟。有珍珠光照,晝夜無休息。仙景無極。欲言時。汝等何知。且修心,要觀游,亦非。大段難易。下俯浮生,尚自爭名逐利。豈不省,來歲擾擾兵戈起。天慘雲愁,念時衰如何是。使我輩、終日蓬宮下淚。
shān rǎn qīng luó piǎo miǎo   rén jiān nán zhì yǒu zhēn zhū guāng zhào   zhòu xiū xiān jǐng yán shí děng zhī qiě xiū xīn   yào guān yóu   fēi duàn nán xià shēng   shàng zhēng míng zhú xǐng   lái suì rǎo rǎo bīng tiān cǎn yún chóu   niàn shí shuāi shì shǐ 使 bèi zhōng péng gōng xià lèi