惜奴嬌

宋代 晁補之
歌闋瓊筵,暗失金貂侶。說衷腸、丁寧囑付。棹舉帆開,黯行色、秋將暮。欲去。待卻回、高城已暮。 漁火煙村,但觸目傷離緒。此情向、阿誰分訴。那裡思量,爭知我,思量苦。最苦。睡不著、西風夜雨。
què qióng yán   àn shī jīn diāo shuō zhōng cháng dīng níng zhǔ zhào fān kāi   àn xíng qiū jiāng dài què huí gāo chéng
huǒ yān cūn   dàn chù shāng qíng xiàng ā shuí fēn liáng   zhēng zhī   liáng zuì shuì zhù 西 fēng