新亭

宋代 黎廷瑞
不復新亭淚,其如感慨何。 北風吹草木,西照滿山河。 王謝聞孫少,蕭陳短夢多。 庭芳搖落盡,江上有漁歌。
xīn tíng lèi   gǎn kǎi
běi fēng chuī cǎo   西 zhào mǎn 滿 shān
wáng xiè wén sūn shǎo   xiāo chén duǎn mèng duō
tíng fāng yáo luò jǐn   jiāng shàng yǒu