新灘歌

明代 宋琬
江水遠赴瞿唐門,建瓴而下勢欲吞。東過秭歸峽逾逼,雙崖突起如藩垣。 神龍在檻虎被縛,自然拿攫還騰奔。巨石中央列戈戟,雲霾雨蟄磐孤根。 瀠洄未肯注東海,朝宗詎識天王尊。天吳九首作窟宅,當年割據哀公孫。 老蛟晝號猿夜嘯,估客萬里傷心魂。疑是共工怒,頭觸崑崙折天柱。 又似樊將軍,毛髮衝冠皆倒豎。叢祠血食飽淫昏,開鑿無人念神禹。 岸邊林立黃頭兒,負戴裝囊半村女。攀蘿捫葛勝丁男,頭上銀釵已非古。 行旅紛紛學魚貫,鄰船隔舫更相喚。一舟才過萬人呼,沙頭雜坐忘餐飯。 舟人釃酒妻孥喜,歷盡驚湍觀已止。艱危莫漫數黃牛,鹿角狼頭曹檜耳。
jiāng shuǐ yuǎn táng mén   jiàn líng ér xià shì tūn dōng guò guī xiá   shuāng fān yuán
shén lóng zài kǎn bèi   rán jué hái téng bēn shí zhōng yāng liè   yún mái zhé pán gēn
yíng huí wèi kěn zhù dōng hǎi   cháo zōng shí tiān wáng zūn tiān jiǔ shǒu zuò zhái   dāng nián āi gōng sūn
lǎo jiāo zhòu hào yuán xiào   wàn shāng xīn hún shì gòng gōng   tóu chù kūn lún zhé tiān zhù
yòu shì fán jiāng jūn   máo chōng guān jiē dào shù cóng xuè shí bǎo yín hūn   kāi záo rén niàn shén
àn biān lín huáng tóu er   dài zhuāng náng bàn cūn pān luó mén shèng dīng nán   tóu shàng yín chāi fēi
xíng fēn fēn xué guàn   lín chuán fǎng gēng xiāng huàn zhōu cái guò wàn rén   shā tóu zuò wàng cān fàn
zhōu rén shāi jiǔ   jìn jīng tuān guān zhǐ jiān wēi màn shù huáng niú   鹿 jiǎo láng tóu cáo guì ěr