心太平庵

宋代 陸游
天下本無事,庸人擾之耳。 胸中故湛然,忿欲定誰使。 本心倘不失。 外物真一蟻。 困窮何足道,持此端可死。 空齋夜方中,窗月淡如水。 忽有清磬鳴,老夫從定起。
tiān xià běn shì   yōng rén rǎo zhī ěr  
xiōng zhōng zhàn rán   fèn 忿 dìng shuí shǐ 使  
běn xīn tǎng shī  
wài zhēn  
kùn qióng dào   chí duān  
kōng zhāi fāng zhōng   chuāng yuè dàn shuǐ  
yǒu qīng qìng míng   lǎo cóng dìng