新歲書懷四首

宋代 戴復古
七十九歲叟,時吟感寓詩。 年高胡不死,身健欲何為。 細柳綠垂地,小桃紅滿枝。 春風不到處,枯蔓掛疏籬。
shí jiǔ suì sǒu   shí yín gǎn shī
nián gāo   shēn jiàn wéi
liǔ chuí   xiǎo táo hóng mǎn 滿 zhī
chūn fēng dào chù   màn guà shū