新霜感

宋代 梅堯臣
前日衣上露,今日衣上霜。 我母魂何之,膏火麋我腸。 隔棺三寸地,如在萬里鄉。 嚎呼不聞聲,飲食空置傍。 昔時憂我寒,縫衣初線長。 線長必絮厚,要與風霜當。 又每恐我飢,羹臛自調嘗。 此身內外間,莫得頃刻忘。 舉衣不忍著,舉籌不下吭。 一念百感生,欲問天蒼蒼。
qián shàng   jīn shàng shuāng  
hún zhī   gāo huǒ cháng  
guān sān cùn   zài wàn xiāng  
háo wén shēng   yǐn shí kōng zhì bàng  
shí yōu hán   féng chū xiàn zhǎng  
xiàn zhǎng hòu   yào fēng shuāng dāng  
yòu měi kǒng   gēng huò diào 調 cháng  
shēn nèi wài jiān   de qǐng wàng  
rěn zhù   chóu xià kēng  
niàn bǎi gǎn shēng   wèn tiān cāng cāng