新秋藥名兩首

宋代 洪咨夔
老色蒼蒼耳向聾,秋聲欺得白頭翁。 已甘草詔元無分,只苦耽詩久欠功。 引興從容風月足,放懷浪宕水雲空。 雨余涼意生庭戶,夜半天河鵲信通。
lǎo cāng cāng ěr xiàng lóng   qiū shēng bái tóu wēng  
gān cǎo zhào yuán fēn   zhǐ dān shī jiǔ qiàn gōng  
yǐn xīng cóng róng fēng yuè   fàng huái làng dàng shuǐ yún kōng  
liáng shēng tíng   bàn tiān què xìn tōng