新晴再用似表弟高字韻

宋代 李彌遜
疏林遠野見秋毫,破曉陽烏羽翼高。 湖面平於開匣鏡,出棱光並發硎刀。 閉門聽雨寧論日,散策尋岡莫數遭。 世上幾人能壁俗,簿書堆案想官曹。
shū lín yuǎn jiàn qiū háo   xiǎo yáng gāo
miàn píng kāi xiá jìng   chū léng guāng bìng xíng dāo
mén tīng níng lùn   sàn xún gāng shù zāo
shì shàng rén néng   簿 shū duī àn xiǎng guān cáo