新晴野步 其一

宋代 程顥
青帝方成萬物春,如何淫雨害芳晨。乞求共指雲間日,悔恨輕嫌陌上塵。 消盡風威猶料峭,放開山色已嶙峋。燕遊莫道王孫樂,亦有羲皇更上人。
qīng fāng chéng wàn chūn   yín hài fāng chén qiú gòng zhǐ yún jiàn huǐ   hèn qīng xián shàng chén    
xiāo jìn fēng wēi yóu liào qiào   fàng kāi shān lín xún yàn yóu dào wáng sūn   yǒu huáng gèng shàng rén