新晴事溪樹陰洒然鑒景成韻

宋代 文同
雨後溪水急,晴光郁如浮。 高林放繁陰,黮黮幢蓋稠。 麥熟桑椹好,撩亂黃栗留。 咿咿動新蜩,呴呴啼乳鳩。 晚策貪靜境,緩帶成獨游。 照影俯回淵,濯足臨漫流。 願言懷世慮,逐此蕭灑休。 定知今夕夢,不作塵土憂。
hòu shuǐ   qíng guāng  
gāo lín fàng fán yīn   dǎn dǎn zhuàng gài chóu  
mài shú sāng shèn hǎo   liáo luàn huáng liú  
dòng xīn tiáo   hǒu hǒu jiū  
wǎn tān jìng jìng   huǎn dài chéng yóu  
zhào yǐng huí yuān   zhuó lín màn liú  
yuàn yán huái shì   zhú xiāo xiū  
dìng zhī jīn mèng   zuò chén yōu