新晴東園晚步二首

宋代 楊萬里
一月秋陰一日晴,山禽相賀太丁寧。 不愁白髮千莖雪,隨喜黃庭一卷經。 晚霧薄情憎遠嶺,夕陽死命戀危亭。 孤吟道是無人覺,松竹喧傅菊細聽。
yuè qiū yīn qíng   shān qín xiāng tài dīng níng  
chóu bái qiān jīng xuě   suí huáng tíng juàn jīng  
wǎn qíng zēng yuǎn lǐng   yáng mìng liàn wēi tíng  
yín dào shì rén jué   sōng zhú xuān tīng