新晴

宋代 陸游
積雨已淒冷,新晴還少和。 稼收平野闊,木落遠山多。 土潤朝畦菜,機鳴夜擲梭。 時清年歲好,吾敢嘆蹉跎!
lěng   xīn qíng hái shǎo
jià shōu píng kuò   luò yuǎn shān duō
rùn cháo cài   míng zhì suō
shí qīng nián suì hǎo   gǎn tàn cuō tuó