新晴

宋代 陸游
兼甸不雨亦常陰,一日新晴抵萬金。 浦面波紋春縠細,橋頭柳色麴麈深。 關山滿眼愁千斛,歲月催人雪一簪。 猶有強寬懷抱處,午窗睡起聽鳴禽。
jiān diān cháng yīn   xīn qíng wàn jīn
miàn wén chūn   qiáo tóu liǔ zhǔ shēn
guān shān mǎn 滿 yǎn chóu qiān   suì yuè cuī rén xuě zān
yóu yǒu qiáng kuān huái bào chù   chuāng shuì tīng míng qín