新晴

宋代 張侃
披披雲陣從東去,薄薄晨光向北開。花態最嬌依宿靄,柳枝無力輥香埃。 心清更覺虛檐遠,事少緣無俗客來。野鳥互吟閒自在,三三兩兩啄莓苔。
yún zhèn cóng dōng   báo báo chén guāng xiàng běi kāi huā tài zuì jiāo ǎi 宿 liǔ   zhī gǔn xiāng āi    
xīn qīng gèng jué yán yuǎn   shì shǎo yuán lái niǎo yín xián zai sān   sān liǎng liǎng zhuó méi tái