新晴

宋代 施樞
寒窗寂寞度殘冬,接得春來雨又風。 芳思悠悠空自遠,清游款款與誰同。 林梢淡抹煙初霽,菜甲新抽土旋融。 多謝殷勤檐鵲舞,數聲足喜夕陽中。
hán chuāng cán dōng   jiē chūn lái yòu fēng  
fāng yōu yōu kōng yuǎn   qīng yóu kuǎn kuǎn shuí tóng  
lín shāo dàn yān chū   cài jiǎ xīn chōu xuán róng  
duō xiè yīn qín yán què   shù shēng yáng zhōng