新晴

宋代 梅堯臣
陰雲忽掃盡,朝日吐清光。 萬里不礙日,眾鳥欣哢吭。 草樹已搖落,山川尚郁蒼。 百事擇佳日,佳日唯晴陽。
yīn yún sǎo jǐn   cháo qīng guāng  
wàn ài   zhòng niǎo xīn lòng kēng  
cǎo shù yáo luò   shān chuān shàng cāng  
bǎi shì jiā   jiā wéi qíng yáng