新晴

兩漢 劉雄
書囊無底了無時,且趁春光去覓詩。灼灼初陽干宿潦,香樟木對綠楊枝。
shū náng liǎo shí   qiě chèn chūn guāng shī zhuó zhuó chū yáng gàn lǎo 宿 xiāng   zhāng duì yáng zhī