新年

宋代 劉敞
流光無停期,二十忽復五。古昔如我人,功烈難遽數。 上天終無私,日月不少駐。三皇與五帝,回首焉得顧。 新年獨何為,擾擾趁俗務。壯羞兒女態,浩嘆覺已屢。 巍巍九重闕,象魏懸法度。木鐸非仲尼,布衣欲何預。 滄溟百萬里,乘桴意決去。顧世聊徘徊,非為取材誤。 東風發幽滯,花彩映草樹。爛醉苟自娛,終焉背時譽。
liú guāng tíng   èr shí rén   gōng liè nán shù
shàng tiān zhōng   yuè shǎo zhù sān huáng   huí shǒu yān
xīn nián wéi   rǎo rǎo chèn zhuàng xiū ér tài   hào tàn jué
wēi wēi jiǔ zhòng quē   xiàng wèi xuán duó fēi zhòng  
cāng míng bǎi wàn   chéng jué shì liáo pái huái   fēi wéi cái
dōng fēng yōu zhì   huā cǎi yìng cǎo shù làn zuì gǒu   zhōng yān bèi shí