新樓詩二十首。望海亭(在臥龍山頂上越中最高處)

唐代 李紳
烏盈兔缺天涯迥,鶴背松梢拂檻低。湖鏡坐隅看匣滿, 海濤生處辨雲齊。夕嵐明滅江帆小,煙樹蒼茫客思迷。 蕭索感心俱是夢,九天應共草萋萋。
yíng quē tiān jiǒng   bèi sōng shāo kǎn jìng zuò kàn xiá mǎn 滿  
hǎi tāo shēng chù biàn yún lán míng miè jiāng fān xiǎo   yān shù cāng máng
xiāo suǒ gǎn xīn shì mèng   jiǔ tiān yìng gòng cǎo