新曆嘆

宋代 陸游
新曆在手心怕開,日月聯翩相續來。 黃金散儘自一快,白髮不貸真可哀。 無為健羨廣成子,千二百年終有死。 膠不可黏西去日,刀何由翦東流水?酒無醇醨但痛飲,市醞上尊俱醉耳。 堂堂七尺死即休,不飽烏鳶飽螻螘。
xīn zài shǒu xīn kāi   yuè lián piān xiāng lái
huáng jīn sàn jìn kuài   bái dài zhēn āi
wéi jiàn xiàn guǎng chéng   qiān èr bǎi nián zhōng yǒu
jiāo nián 西   dāo yóu jiǎn dōng liú shuǐ   jiǔ chún dàn tòng yǐn   shì yùn shàng zūn zuì ěr
táng táng chǐ xiū   bǎo yuān bǎo lóu