新嶺

宋代 范成大
瘦馬兀瞢騰,荒雞號莽蒼。 絲窠罥朝露,籬落萬珠網。 宿雲拂樹過,飛泉擘山響。 老桑局潛虯,怪蔓掛騰蟒。 山行何許深,空翠滴羈鞅。 釀愁積雨寒,破悶朝日放。 曈曈赤幟張,昱昱金鉦上。 浮動草花馥,清和野禽唱。 僕夫有好語,沙平路如掌。 惟憂三溪阻,橋斷山水漲。
shòu méng téng   huāng hào mǎng cāng  
juàn zhāo   luò wàn zhū wǎng  
宿 yún shù guò   fēi quán bāi shān xiǎng  
lǎo sāng qián qiú   guài màn guà téng mǎng  
shān xíng shēn   kōng cuì yāng  
niàng chóu hán   mèn cháo fàng  
tóng tóng chì zhì zhāng   jīn zhēng shàng  
dòng cǎo huā   qīng qín chàng  
yǒu hǎo   shā píng zhǎng  
wéi yōu sān   qiáo duàn shān shuǐ zhǎng