新涼示同學

宋代 黃庭堅
西風先自無消息,忽上青林報秋色。 天高月明露泥泥,團扇已從蛛網織。 蛩螿何苦不自聊,入我夜床鳴唧唧。 似言冰雪催授衣,今者不樂君發白。 春深花落病在床,永夏過眼等虛擲。 捲簾昨暮得新涼,空堂呼燈照幾席。 豈無熟書試一讀,欲似平生不相識。 今日明日相尋來,百年青天過鳥翼。 夜闌嘆息仰屋樑,廢棄寢膳思無益。 吾徒奈何縱嫚游,君不見禹重寸陰輕尺璧。
西 fēng xiān xiāo xi   shàng qīng lín bào qiū
tiān gāo yuè míng   tuán shàn cóng zhū wǎng zhī
qióng jiāng liáo   chuáng míng
shì yán bīng xuě cuī shòu   jīn zhě jūn bái
chūn shēn huā luò bìng zài chuáng   yǒng xià guò yǎn děng zhì
juàn lián zuó xīn liáng   kōng táng dēng zhào
shú shū shì   píng shēng xiāng shí
jīn míng xiāng xún lái   bǎi nián qīng tiān guò niǎo
lán tàn yǎng liáng   fèi qǐn shàn
nài zòng màn yóu   jūn jiàn zhòng cùn yīn qīng chǐ