新涼二首 其一

宋代 陸游
山居謝來客,病體喜新涼。幽草上牆綠,落花沾土香。 捐書心自息,聽雨夢偏長。菰葉鄰人餉,欣然獨舉觴。
shān xiè lái   bìng xīn liáng yōu cǎo shàng qiáng   luò huā zhān xiāng
juān shū xīn   tīng mèng piān cháng lín rén xiǎng   xīn rán shāng