新霽自安樂山至秦亭山道中作

清代 厲鶚
肩輿雖勞人,幽尋息吾趾。還如履白雲,橫度青嶂里。 一里一徘徊,林鳥哢遲晷。稍稍數家村,劙桑課春事。 塵網幸見疏,吾土兼信美。野風香落梅,深竹照流水。 昨來忽晴陰,浮生正如此。猶持入山心,邐迤向城市。
jiān 輿 suī láo rén   yōu xún zhǐ hái bái yún   héng qīng zhàng
pái huái   lín niǎo lòng chí guǐ shāo shāo shù jiā cūn   sāng chūn shì
chén wǎng xìng jiàn shū   jiān xìn měi fēng xiāng luò méi   shēn zhú zhào liú shuǐ
zuó lái qíng yīn   shēng zhèng yóu chí shān xīn   xiàng chéng shì