新荷葉

宋代 黃裳
落日銜山,行雲載雨俄鳴。一頃新荷,坐間疑是秋聲。煙波醉客,見快哉、風惱娉婷。香和清點,為人吹在衣襟。珠佩歡言,放船且向前汀。綠傘紅幢,自從天漢相迎。飛鷗獨落,蘆邊對、幾朵繁英。侑觴人唱,乍聞應似湘靈。
luò xián shān   xíng yún zài é míng qǐng xīn   zuò jiān shì qiū shēng yān zuì   jiàn kuài zāi fēng nǎo pīng tíng xiāng qīng diǎn   wéi rén chuī zài jīn zhū pèi huān yán   fàng chuán qiě xiàng qián tīng sǎn hóng chuáng   cóng tiān hàn xiāng yíng fēi ōu luò   biān duì duǒ fán yīng yòu shāng rén chàng   zhà wén yīng shì xiāng líng