行香子·草際鳴蛩

宋代 李清照
草際鳴蛩。驚落梧桐。正人間、天上愁濃。雲階月地,關鎖千重。縱浮槎來,浮槎去,不相逢。星橋鵲駕,經年才見,想離情、別恨難窮。牽牛織女,莫是離中。甚霎兒晴,霎兒雨,霎兒風。
cǎo míng qióng jīng luò tóng zhèng rén jiān tiān shàng chóu nóng yún jiē yuè   guān suǒ qiān zhòng zòng chá lái   chá   xiāng féng xīng qiáo què jià   jīng nián cái jiàn   xiǎng qíng bié hèn nán qióng qiān niú zhī   shì zhōng shén shà ér qíng   shà ér   shà ér fēng