行香子

宋代 神穎
野叟愚痴。一向昏迷。笑呵呵、前事皆非。從前業債,今盡拚離。也不能文,不能酒,不能詩。 屏除人事,閉卻門兒。於其中、別有兒戲。幾般骨董,袞過年時。待參些禪,彈些曲,學些棋。
sǒu chī xiàng hūn xiào qián shì jiē fēi cóng qián zhài   jīn jǐn pàn néng wén   néng jiǔ   néng shī
bǐng chú rén shì   què mén ér zhōng bié yǒu ér bān dǒng   gǔn guò nián shí dài cān xiē chán   dàn xiē   xué xiē