行邁雜篇六首

宋代 黃庭堅
滿院青楊吐白綿,未多柳絮解漫天。 野人豈會斷優劣,只問床頭沽酒錢。
mǎn 滿 yuàn qīng yáng bái mián 綿   wèi duō liǔ jiě màn tiān
rén huì duàn yōu liè   zhǐ wèn chuáng tóu jiǔ qián