行路易送陳晟謀仕

宋代 陳著
行路易,行路易, 方寸中閒是天地。詩書能生萬里翼, 一出門外風雲起。彼水馬兒如江河, 彼醯雞輩知瓮耳。汝今此行有足行, 我為之喜非徒喜。先生在前充安公, 後學在側太初子。如舟順流帆佐使, 如轅欲南車有排。有文舉表人已羨, 入夫子門誰敢議。機會來時非偶然, 功名發軔斯可矣。豈知我, 猶望汝,謙以養高勿自高, 虛以求是勿自是。覓慈湖, 拜象山,不見了翁愧程氏。 終為巍巍大儒宗,可是錄錄常流士。 自顧衰景薄下舂,聊寫苦語累行李。 易處有難從此始,試深思之有餘味。
xíng   xíng  
fāng cùn zhōng xián shì tiān shī shū néng shēng wàn    
chū mén wài fēng yún shuǐ ér jiāng    
bèi zhī wèng ěr jīn xíng yǒu xíng    
wèi zhī fēi xiān sheng zài qián chōng ān gōng    
hòu xué zài tài chū zi zhōu shùn liú fān zuǒ shǐ   使  
yuán nán chē yǒu pái yǒu wén biǎo rén xiàn    
mén shuí gǎn huì lái shí fēi ǒu rán    
gōng míng rèn zhī    
yóu wàng   qiān yǎng gāo gāo  
qiú shì shì    
bài xiàng shān   jiàn le wēng kuì chéng shì  
zhōng wèi wēi wēi zōng   shì cháng liú shì  
shuāi jǐng báo xià chōng   liáo xiě lèi xíng  
chù yǒu nán cóng shǐ   shì shēn zhī yǒu wèi