行路難三首

唐代 顧況
君不見擔雪塞井空用力,炊砂作飯豈堪食。 一生肝膽向人盡,相識不如不相識。冬青樹上掛凌霄, 歲晏花凋樹不凋。凡物各自有根本,種禾終不生豆苗。 行路難,行路難,何處是平道。中心無事當富貴, 今日看君顏色好。 君不見少年頭上如雲發,少壯如雲老如雪。 豈知灌頂有醍醐,能使清涼頭不熱。呂梁之水掛飛流, 黿鼉蛟蜃不敢游。少年恃險若平地,獨倚長劍凌清秋。 行路難,行路難。昔少年,今已老。前朝竹帛事皆空, 日暮牛羊占城草。 君不見古人燒水銀,變作北邙山上塵。藕絲掛在虛空中, 欲落不落愁殺人。睢水英雄多血刃,建章宮闕成煨燼。 淮王身死桂樹折,徐福一去音書絕。行路難,行路難, 生死皆由天。秦皇漢武遭不脫,汝獨何人學神仙。
jūn jiàn dān xuě sāi jǐng kōng yòng   chuī shā zuò fàn kān shí
shēng gān dǎn xiàng rén jǐn   xiāng shí xiāng shí dōng qīng shù shàng guà líng xiāo  
suì yàn huā diāo shù diāo fán yǒu gēn běn   zhǒng zhōng shēng dòu miáo
xíng nán   xíng nán   chǔ shì píng dào zhōng xīn shì dāng guì  
jīn kàn jūn yán hǎo
jūn jiàn shào nián tóu shàng yún   shào zhuàng yún lǎo xuě
zhī guàn dǐng yǒu   néng shǐ 使 qīng liáng tóu liáng zhī shuǐ guà fēi liú  
yuán 黿 tuó jiāo shèn gǎn yóu shào nián shì xiǎn ruò píng   cháng jiàn líng qīng qiū
xíng nán   xíng nán shào nián   jīn lǎo qián cháo zhú shì jiē kōng  
niú yáng zhàn chéng cǎo
jūn jiàn rén shāo shuǐ yín   biàn zuò běi máng shān shàng chén ǒu guà zài kōng zhōng  
luò chóu shā rén suī shuǐ yīng xióng duō xuè rèn   jiàn zhāng gōng què chéng wēi jìn
huái wáng shēn guì shù zhé   yīn shū jué xíng nán   xíng nán  
shēng jiē yóu tiān qín huáng hàn zāo tuō   rén xué shén xiān