行路難 其十一

清代 錢澄之
日落孤村數已窮,摩刀相向忽開籠。草間一夜成甘寢,病骨何曾解怕風。
luò cūn shù qióng   dāo xiāng xiàng kāi lóng cǎo jiān chéng gān qǐn bìng   zēng jiě fēng