行路難

宋代 張憲
行路難,前有黃河之水,後有太行之山。車聲宛轉羊腸坂,馬足蹭蹬人頭關。 白日叫虎豹,腥風啼狗犴。拔劍顧四野,使我摧心肝。 東歸既無家,西去何時還?行路難,重咨嗟。乞食淮陰市,報仇博浪沙。 一劍不養身,千金徒破家,古來未際皆紛拿。行路難,多歧路。 馬援不受井蛙囚,范增已被重瞳誤。良禽擇木乃下棲,不用漂流嘆遲暮。
xíng nán   qián yǒu huáng zhī shuǐ   hòu yǒu tài xíng zhī shān chē shēng wǎn zhuǎn yáng cháng bǎn   cèng dèng rén tóu guān    
bái jiào bào   xīng fēng gǒu àn jiàn shǐ   使 cuī xīn gān    
dōng guī jiā   西 shí hái   xíng nán   zhòng jiē shí huái yīn shì bào   chóu làng shā    
jiàn yǎng shēn   qiān jīn jiā   lái wèi jiē fēn xíng nán duō      
yuán shòu jǐng qiú   fàn zēng bèi zhòng tóng liáng qín nǎi xià   yòng piāo liú tàn chí