行路
騑騑於役路難行,竟日才能計二程。野寺荒雞啼月影,寒林驄馬踏冰聲。
風嘗透骨重裘薄,山不經心熟徑生。何事崎嘔嗟蜀道,從來遊子自多情。
fēi
騑
fēi
騑
yú
於
yì
役
lù
路
nán
難
xíng
行
,
jìng
竟
rì
日
cái
才
néng
能
jì
計
èr
二
chéng
程
yě
。
sì
野
huāng
寺
jī
荒
tí
雞
yuè
啼
yǐng
月
hán
影
,
lín
寒
cōng
林
mǎ
驄
tà
馬
bīng
踏
shēng
冰
聲
。
fēng
風
cháng
嘗
tòu
透
gǔ
骨
chóng
重
qiú
裘
báo
薄
,
shān
山
bù
不
jīng
經
xīn
心
shú
熟
jìng
徑
shēng
生
hé
。
shì
何
qí
事
ǒu
崎
jiē
嘔
shǔ
嗟
dào
蜀
cóng
道
,
lái
從
yóu
來
zǐ
游
zì
子
duō
自
qíng
多
情
。