杏花

唐代 韓愈
居鄰北郭古寺空,杏花兩株能白紅。曲江滿園不可到, 看此寧避雨與風。二年流竄出嶺外,所見草木多異同。 冬寒不嚴地恆泄,陽氣發亂無全功。浮花浪蕊鎮長有, 才開還落瘴霧中。山榴躑躅少意思,照耀黃紫徒為叢。 鷓鴣鉤輈猿叫歇,杳杳深谷攢青楓。豈如此樹一來玩, 若在京國情何窮。今旦胡為忽惆悵,萬片飄泊隨西東。 明年更發應更好,道人莫忘鄰家翁。
lín běi guō kōng   xìng huā liǎng zhū néng bái hóng jiāng mǎn 滿 yuán dào  
kàn níng fēng èr nián liú cuàn chū lǐng wài   suǒ jiàn cǎo duō tóng
dōng hán yán héng xiè   yáng luàn quán gōng huā làng ruǐ zhèn zhǎng yǒu  
cái kāi hái luò zhàng zhōng shān liú zhí zhú shǎo   zhào yào 耀 huáng wèi cóng
zhè gōu zhōu yuán jiào xiē   yǎo yǎo shēn zǎn qīng fēng shù lái wán  
ruò zài jīng guó qíng qióng jīn dàn wéi chóu chàng   wàn piàn piāo suí 西 dōng
míng nián gèng yīng gèng hǎo   dào rén wàng lín jiā wēng