行甫載酒為別

宋代 韓淲
霜天出晴日,山外看煙霏。長松覆蘭若,酌我何當歸。 人情令飄灑,世路徒依違。景曠詩自成,一觴還屢揮。
shuāng tiān chū qíng   shān wài kàn yān fēi cháng sōng lán zhuó   dāng guī    
rén qíng lìng piāo   shì wéi jǐng kuàng shī chéng   shāng hái huī