行夫寄黃山榧子有詩因同來韻

宋代 劉子翬
老坡文中哮闞聲,凜凜常如對英峙。 琅然諷詠興凌雲,瞠若追攀顙流泚。 玉山妙唱久寂寥,可與言計有之子。 裁箋遠餉風露新,坐我千尺黃山底。 初挼玄縠出冰霜,小嚼清香泛窗幾。 已輕魏帝昵蒲桃,肯許唐賢魁綠李。 極知人口無正味,苦談甘酸各務美。 不經真識為品題。此物初筵几不齒。 青菁有用拔蒿萊,白粲無酬腐糠秕。 士懷環瑋勿自神,邂逅飛沈同一理。 子才超矣會曄然,外澤中真期是以。 味果固已驅煩邪,味道更須淪骨髓。
lǎo wén zhōng xiāo kàn shēng   lǐn lǐn cháng duì yīng zhì  
láng rán fěng yǒng xīng líng yún   chēng ruò zhuī pān sǎng liú  
shān miào chàng jiǔ liáo   yán yǒu zhī  
cái jiān yuǎn xiǎng fēng xīn   zuò qiān chǐ huáng shān  
chū ruá xuán chū bīng shuāng   xiǎo jué qīng xiāng fàn chuāng  
qīng wèi táo   kěn táng xián kuí  
zhī rén kǒu zhèng wèi   tán gān suān měi  
jīng zhēn shí wèi pǐn chū yán chǐ    
qīng jīng yǒu yòng hāo lái   bái càn chóu kāng  
shì huái huán wěi shén   xiè hòu fēi shěn tóng  
zi cái chāo huì rán   wài zhōng zhēn shì  
wèi guǒ fán xié   wèi dao gèng lún suǐ