行春次俞兄韻

宋代 吳龍翰
幾日春愁不出行,園林又是了清明。 春風桃李一場夢,夜月江山千古情。 吟倚長松伺鶴到,坐臨釣石看雲生。 此懷不解自拈出,謾語離騷入笛聲。
chūn chóu chū xíng   yuán lín yòu shì le qīng míng  
chūn fēng táo cháng mèng   yuè jiāng shān qiān qíng  
yín cháng sōng dào   zuò lín diào shí kàn yún shēng  
huái jiě niān chū   màn sāo shēng