刑部看竹效孟郊體

宋代 歐陽修
花妍兒女姿,零落一何速。 竹色君子德,猗猗寒更綠。 京師多名園,車馬紛馳逐。 春風紅紫時,見此蒼翠玉。 凌亂迸青苔,蕭◇拂華屋。 森森日影閒,濯濯生意足。 幸此接清賞,寧辭薦芳醁。 黃昏人去鎖空廊,枝上月明春鳥宿。
huā yán ér 姿   líng luò
zhú jūn zi   hán gēng
jīng shī duō míng yuán   chē fēn chí zhú
chūn fēng hóng shí   jiàn cāng cuì
líng luàn bèng qīng tái   xiāo   huá
sēn sēn yǐng xián   zhuó zhuó shēng
xìng jiē qīng shǎng   níng jiàn fāng
huáng hūn rén suǒ kōng láng   zhī shàng yuè míng chūn niǎo 宿