新都驛遠平軒

宋代 劉望之
霜晴木落送歸鞍,袖手微吟此慰顏。 勝欲憑欄招白鳥,更煩剪樹出青山。 晚悲薄祿非三釜,賴許清詩見一斑。 看到遠平才得恨,我寧歸臥尺椽間。
shuāng qíng luò sòng guī ān   xiù shǒu wēi yín wèi yán  
shèng píng lán zhāo bái niǎo   gèng fán jiǎn shù chū qīng shān  
wǎn bēi báo 祿 fēi sān   lài qīng shī jiàn bān  
kàn dào yuǎn píng cái hèn   níng guī chǐ chuán jiān