新冬傷逝呈李殿丞

宋代 梅堯臣
惡老今逼衰,孤寂仍足悲。 寒風一夜起,曩事無不思。 手澤在故物,默歷非故時。 夢寐猶平常,反悟恨莫追。 人生苦情累,安得木石為。 賴有同舍郎,相語強解頤。
è lǎo jīn shuāi   réng bēi  
hán fēng   nǎng shì  
shǒu zài   fēi shí  
mèng mèi yóu píng cháng   fǎn hèn zhuī  
rén shēng qíng lèi   ān shí wèi  
lài yǒu tóng shè láng   xiāng qiáng jiě