新冬

宋代 呂本中
西風吹禾黍,落日在陋巷。杖藜訪新冬,霜樹眇空曠。 人煙村舍西,行旅古原上。晚山晴更好,秀色常在望。 居閒得真趣,日欲就疏放。豈惟憎俗徒,庶自免嘲謗。 東鄰酒初熟,清香亂盆盎。徑須騎牆頭,挈榼獻窮狀。 吾生足羈旅,久病非少壯。銀杯多羽化,布帆且無恙。 雖非陶潛隱,不負徐邈暢。
西 fēng chuī shǔ   luò zài lòu xiàng zhàng fǎng xīn dōng shuāng   shù miǎo kōng kuàng    
rén yān cūn shè 西   xíng yuán shàng wǎn shān qíng gèng hǎo xiù   cháng zài wàng    
xián zhēn   jiù shū fàng wéi zēng shù   miǎn cháo bàng    
dōng lín jiǔ chū shú   qīng xiāng luàn pén àng jìng qiáng tóu qiè   xiàn qióng zhuàng    
shēng   jiǔ bìng fēi shào zhuàng yín bēi duō huà   fān qiě yàng    
suī fēi táo qián yǐn   miǎo chàng